170403

/
My trying to be a nice person ‘to do’ list:
– not to tell people to shut up
– not to slap their faces
– not to curse them to death
– not to put bullets in their heads
Don’t you realize how hard it is to be a nice person? Being nice costs so much more than being nasty, so respect me, as long as I’m acting nicely, as long as I’m keeping my mouth shut. I don’t wanna deal with consequence, you are supposed to be the ones taking it.

/

Hey, I’m sorry because I care, it’s not your fault, you didn’t ask me to do so, I know. I’m sorry because I give a fuck about you, which I guess I should not. It’s ok anyway, you don’t have to slap my face just to tell me that you’re in pain, I ain’t deserve it.

160716

/

Vốn đã ở trong bùn rồi thì cũng không ngại lặn sâu thêm, nhưng buồn cười nhất là phải ngó thấy những kẻ lẫn sâu trong cứt mà cứ nghĩ đang ngồi cao vạn trượng.

 

Thế gian như cái sào phơi đồ, mà toàn phơi quần, em chọn làm cái quần xì màu xanh chuối có hình Iron Man sau mông cho sì tai. Các vị là quần dài quần ngắn quần hoa quần ren gì thì cũng cùng hạng quần với em thôi, ngồi đó mà mơ làm áo dzú cũng không được đâu tội lắm.

160318

/

Người, hoặc là muốn làm người, thì mở miệng ra nên vận dụng chút não. Còn lại hoặc ngậm miệng, hoặc không bằng loài súc sinh chứ đừng nói đến loài người.

Ây da

/

Lý thuyết nhiều lắm mà chả mấy khi thấy thực hành. Từ động vật đến người đều có não đứng cao nhất rồi mới tới các bộ phận khác. Từ ăn tới nói, từ ói tới ỉa, không phải muốn là làm dù cho đó là nhu cầu tự nhiên. Muốn tự do hành xử thì cứ việc ở nhà một mình đóng cửa, đã bước ra ngoài va chạm thì cái sự thở cũng ảnh hưởng nhân loại.

Cần chi làm nhiều việc tốt quá, đừng làm ác với ai là được rồi. Tui đâu có cần ai tốt với tui? Bản thân không bao giờ nghĩ rằng người khác có-trách-nhiệm phải đối xử tốt với mình, vậy nên có qua có lại, đừng có làm tui nhức nách là tui cảm ơn hết đời không đủ. Còn nếu không có nhu cầu hòa đồng vui lòng không rờ đến nhau, bộ khó hiểu lắm hả?

Đơn giản ở đời đừng thắc mắc ‘vì sao’, chả có cái gì không có nguyên nhân, càng không có cái gì không có kết quả. Sớm hay muộn, cái gì nhận được thì tức là đáng phải nhận, vậy nên tui chấp nhận sự thật đó rất bình thản. Cái gì tồn tại được thì nó có lý do để ở lại, còn không thì trôi lẹ không kịp vớt chứ đừng có ráng níu kéo. Tui chỉ nhiều lúc thấy lạ một điều, rõ ràng không có làm gì sai với người lạ, vậy mà cũng ăn mấy quả đòn. Chưa kể tự bản thân còn hại mình – cái này thì chịu vì ngu là phải lãnh. Làm người rõ ràng, công việc rành mạch, vậy mà đến lúc khó thì đưa đầu ra chịu, mà thôi cũng tại dại, tự làm rồi thì tự hứng.

Ngộ nhất là người không biết gì luôn tỏ cái vẻ biết, hài hước hơn lại luôn nghĩ rằng những thứ mình làm là một sự đúng đắn, là một điều cần thiết, là giúp đỡ vô tư lự. Ủa? Có ai mở miệng ra xin chưa mà ban phát? Đứng ở đâu và biết gì mà nghĩ rằng mình đúng? Có não không muốn xài hay hoàn toàn không có? Giúp đỡ là một từ rất to lớn, và trước khi làm cần rất nhiều cái gọi là nghĩ suy. Đơn giản hơn mà nói, nếu tui cần nhờ vả tui sẽ tự thân đi hỏi, tui không đóng vai một đứa đáng thương ngồi đây mong chờ ai đó rủ chút xót xa thương hại. Tiếc quá, điều nghĩ là làm tốt đối với tui luôn là một bãi thối nhiều lúc mất vài ngày mới hết điếc mũi.

Học cho kỹ vào, chẳng phải cái gì khởi đầu suôn sẻ cũng kết thúc tốt đẹp, có những việc tưởng chừng là tốt đó, nhưng lại tai hại về sau và ngược lại. Cả cái thế giới này không có quay xung quanh một người, nó thích quay sao thì nó quay, những người sống trên nó ráng mà hứng đau hứng khổ. Mà vậy thì sao? Đừng tưởng rằng ai khổ cũng cần giúp, ai đau cũng cần ôm, không có, cần thì có nhưng không phải ai chìa tay ra cũng chụp, nhé.

Thiệt chứ, mệt.

Ủa

/

Ủa tui biết phân biệt chứ bộ. Cái tốt tui giữ cái ko ra gì tui vứt. Cùng một sự việc tui biết chia ra từng giai đoạn để nhớ hay quên đó chứ. Đối với tui, cái gì dễ thương đáng yêu thì tui trân trọng, thối tha mục rữa thì tui rửa cho sạch khỏi người tui, vậy thôi. Hơi đâu mà cứ dằn vặt bản thân về mấy cái chuyện mình không làm, chuyện xấu của mấy người thúi quá thì ráng mà ngửi, chịu không nổi thì tự mà mang thân đi hốt.

Với lại tui biết chắc hậu quả của những gì tui làm nên có bao giờ tui hối hận, càng làm ác tui càng phải nghĩ cho kỹ? Ba má đẻ ra là có não để xài mà, làm rồi thì đừng có hối, vì cỡ nào cũng ko kịp, tui ko có rảnh đi chịu trách nhiệm hộ, nha. Tui đâu có bao giờ chối mấy chuyện mất dạy mình làm, rồi làm xong cũng đâu sợ “chết rồi mình có lố tay không ta? Mai mốt nhỡ cần gì nhờ vả thì nhờ được không ha?”. Cây cầu nào đi qua mà do chính tay tui đốt thì tức là tui cố tình muốn cắt đường quay về cho mình đó. Tui không phải người ai cũng thân, thân ai cũng cũng sống chết. Cái gì cũng có thời của nó thôi, đẩy tui đến bước không còn muốn quay đầu thì tui không quay đầu, mắc chi làm khó mấy người, lại được cái vui cả nhà.

Đời ai người đó sống, tui đâu hại ai sao cứ khoái hại tui? Hại tui cho đã cái đi nói lời ngon tiếng ngọt cho nhẹ dạ mấy người, còn dạ tui thì sao? Ai xoa dịu tui, ai giúp tui quên? Cũng chỉ có mình tui giúp bản thân tui thôi. Vậy sao mấy người ko làm vậy? Tự mà gặm nhấm, tự mà suy nghĩ, tự mà tìm cách tha thứ cho bản thân mấy người. Tui đâu có quyền gì mà tha thứ? Tui đâu có đặt mình cao hơn người khác, bình đẳng hết mà, tui đâu có ba cái quyền cao cấp đó. Tui thấy cứ huỵch toẹt ra thế này: liều thì làm, mà làm rồi thì ko hối. Đã biết mình sẽ hối hận thì chẳng thà đừng làm, hối cách mấy thì một khi bút sa là gà xối mỡ, tạch kèo rồi không có cách nào dựng lại được, đau đấy nhưng cũng chịu, nhé.

Tui thấy mấy người lạ, biết đâm chém giết người là đi tù, nhưng lại sợ đi tù mà vẫn liều đâm liều chém. Vậy sao trước khi làm không thử đâm mình xem là biết ngay lý do phải đi tù là gì? Thích quá ha cứ giết người rồi tha hồ “thưa tòa em nhận lỗi, xin lỗi, hốt lỗi” là tòa cho qua hả? Ủa đâu có, tòa đâu có rảnh vậy, tòa đâu có gió chiều nào theo chiều đó như vậy.

Nói thiệt, tui không có thù ai vĩnh viễn hết, tại vậy hại gan hại thận lắm, mà mấy chuyện hại sức khỏe tui không có thích làm. Tui chỉ đơn giản sống “một điều nhịn chín điều lành”, nhịn không nổi thì “ăn miếng trả miếng”, trả xong thì thôi, đâu dằn vặt gì ai. Ai cũng có cái sai, tui cũng không phải thánh, tui sai lè lè ra thì tui cũng phải biết ăn năn, nhưng mà cái gì tui thấy mình không sai, mắc chi phải hối hận? Má tui vẫn dạy “đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”, nên tui không có đánh, chỉ khua đi cho nước nó trong. Nói chung má lúc nào cũng đúng, cái hay là miễn sao lòng tui thanh thản, lòng người khác cháy nát cũng không có liên quan tui.

Ủa, thấy sống vậy cũng đơn giản mà, chi phải lắm mưu toan? Đời ai người nấy hưởng, nồi canh nhà ai người nấy ăn, người trong nhà nhiều khi còn tát nhau nát mặt vì miếng ăn cho nên đừng bao giờ nghĩ người ngoài không vì tư lợi mà hại mình. Sống không cần làm gì tốt, đừng có làm ác là phước đức lắm rồi.